|
..., cũ như cái radio bụi bặm lấy ra từ căn gác xếp, phát ra những bản nhạc xào xào, lâu rồi chỉ nghe mấy bản highbitrate, âm thanh này gợi những cung bậc quá khứ, xa...
..., như cái cách uống cafe sữa, cho những dư vị ngọt đắng quen quen, trên đầu lưỡi mang một cảm giác thanh không giông tố...
..., như cái cách lưỡi níu vị cafe rang vừa đến, níu vị sữa thơm thơm, như đêm níu ngày xa xăm, đưa những cảm giác trở về với nhau...
..., như cái cách ngồi quán, kêu một ly đen không quen thuộc, xưa giờ có khi nào uống đen đâu, nhưng chẳng phải đang ngồi uống đấy sao...
...,một ly đen không quen thuộc, ít đường và nhìu đá, ừ đúng, rất lạ lẫm, sao lại cho nhiều cảm xúc,mang nhiều cung bậc, sao khác lạ, sao mơ hồ...
..., như cái cách dốc đá vào ly cafe, chỉ uống chút thôi, đá tan ra thành một lớp trong suốt trên lớp cafe đen, như cách nhìn trầm ngâm, và em đến... muộn!
..., như cái cách dùng cái thìa, khuấy khuấy tan tan, cho hai lớp trộn lẫn vào nhau, đen nhàn nhạt,vô vị, không hương, lanh canh, lanh canh, như không gì để nói...
..., như cách uống một ly cafe sữa, sao không end sớm hơn, sao níu kéo, không là gì của nhau mà, sao níu bấu, cho ngày buộc chặt vào đêm, đặc quánh, cho u tối cuộc đời ta....
..., sao không là một ly đen xa lạ, sớm hơn, nhanh hơn, đừng ngọt ngào, lãng lãng một mùi một vị của đen ít đường đầy đá...
..., sao không dừng lại mau, thôi không hỏi, đáp, vô vị, gượng gạo, ừ, em đứng lên và về, đá vẫn tan trong ly, nhưng tan hết, không còn lạnh nữa đâu...
..., anh vẫn ngồi đây, ừ, một ly đen, không nóng không nguội, đã uống một ít khi nóng, một lát, nguội hẳn, đắng gay gắt, thà gay gắt, dốc đá vào tiếp, tan tan...trong suốt...
..., sẽ không bao giờ cafe đen nữa, một lần thế thôi, không mong đen nữa, mong hãy là cafe sữa nhé, cho em ngọt ngào, đến với anh...
..., đen cho gay gắt, sữa cho ngọt ngào...này em, anh đang đợi...
..., như cái cách uống cafe sữa, cho những dư vị ngọt đắng quen quen, trên đầu lưỡi mang một cảm giác thanh không giông tố...
..., như cái cách lưỡi níu vị cafe rang vừa đến, níu vị sữa thơm thơm, như đêm níu ngày xa xăm, đưa những cảm giác trở về với nhau...
..., như cái cách ngồi quán, kêu một ly đen không quen thuộc, xưa giờ có khi nào uống đen đâu, nhưng chẳng phải đang ngồi uống đấy sao...
...,một ly đen không quen thuộc, ít đường và nhìu đá, ừ đúng, rất lạ lẫm, sao lại cho nhiều cảm xúc,mang nhiều cung bậc, sao khác lạ, sao mơ hồ...
..., như cái cách dốc đá vào ly cafe, chỉ uống chút thôi, đá tan ra thành một lớp trong suốt trên lớp cafe đen, như cách nhìn trầm ngâm, và em đến... muộn!
..., như cái cách dùng cái thìa, khuấy khuấy tan tan, cho hai lớp trộn lẫn vào nhau, đen nhàn nhạt,vô vị, không hương, lanh canh, lanh canh, như không gì để nói...
..., như cách uống một ly cafe sữa, sao không end sớm hơn, sao níu kéo, không là gì của nhau mà, sao níu bấu, cho ngày buộc chặt vào đêm, đặc quánh, cho u tối cuộc đời ta....
..., sao không là một ly đen xa lạ, sớm hơn, nhanh hơn, đừng ngọt ngào, lãng lãng một mùi một vị của đen ít đường đầy đá...
..., sao không dừng lại mau, thôi không hỏi, đáp, vô vị, gượng gạo, ừ, em đứng lên và về, đá vẫn tan trong ly, nhưng tan hết, không còn lạnh nữa đâu...
..., anh vẫn ngồi đây, ừ, một ly đen, không nóng không nguội, đã uống một ít khi nóng, một lát, nguội hẳn, đắng gay gắt, thà gay gắt, dốc đá vào tiếp, tan tan...trong suốt...
..., sẽ không bao giờ cafe đen nữa, một lần thế thôi, không mong đen nữa, mong hãy là cafe sữa nhé, cho em ngọt ngào, đến với anh...
..., đen cho gay gắt, sữa cho ngọt ngào...này em, anh đang đợi...